Hỗ trợ : mileytran121191@gmail.com

HSBC – Chuyện giờ mới kể

Chiều ngày hôm nay, trong lúc vừa ngồi đọc truyện vừa chơi game Bắt chữ thì nhận được cuộc gọi đầu số 08. Mừng húm vì tưởng gọi đi phỏng vấn, ai dè là từ chốn cũ và là của người xưa – Ngân hàng HSBC. Lúc đó cảm hứng dâng trào ra vì thời điểm ngày hôm nay là kỷ niệm 1 năm lẻ 4 ngày ta được thử sức tại nơi đó. Bao nhiêu kỷ niệm cứ gọi là cuồn cuộn hiện ra trong đầu .

Image

Sau lễ Tốt nghiệp được 4 ngày, đang hú hí phè phỡn ở Vũng Tàu thì nhận được cuộc gọi của Sư huynh – 1 người bạn của ông anh kêu có muốn thực tập ở HSBC không ? Lương 3,5 tr, fulltime, thêm nhiều kinh nghiệm. Nếu được thì lên SG phỏng vấn vào làm luôn vì đang cần người gấp. Sau một hồi đắn đo, ta quyết định hành động thử sức. Nếu cảm thấy được thì tốt quá, vì mới ra trường đã có việc làm ngay. Còn nếu không tương thích thì phủ nhận cũng được mà, chả sao cả .

Sau khi vật vã trên xe khách và ăn vội vàng bữa trưa, ta chạy xe gấp đến HSBC vì lỡ hẹn chị manager lúc 13h. Khi vào đến sảnh của Metropolitan ta thực sự hơi choáng ngợp vì sự mới cảu nơi này. Cuộc phỏng vấn diễn ra cũng chả có gì đặc biệt, ta cũng chém chút gió cho chị ý yên tâm mà tuyển mình. Lúc đó cũng khá run vì lần đầu tiên nói chuyện với manager của 1 ngân hàng lớn nhất nhì thế giới. Nhưng rồi về sau ta mới biết cái dễ khi phỏng vấn sẽ không bảo đảm cho một công việc suôn sẻ mà ta tiếp nhận sau này.

Khi bước vào gian phỏng thao tác của nơi này, cảm nhận tiên phong của ta là ngợp, rất là ngợp. Không phân theo phòng ban riêng mà một bộ phận sẽ chung cả 1 gian phòng to lớn. Có cái là mỗi bộ phận nhỏ sẽ chiếm khoảng chừng 2 dãy bàn. Chính vì điều này mà làm cho khoảng trống nơi này sinh động mà nhiều người không hề tả. Điểm cộng lớn nhất cho cách bài trí phòng ban kiểu này là sếp hỏi và complain nhân viên cấp dưới rất là mau lẹ và nhân viên cấp dưới tám chuyện với nhau rất là thuận tiện. Chỗ ngồi của ta là ở ngày gần lối đi. Ờ thì tuyển intern mà, chân sai vặt của cả bộ phận. Kêu gì làm nấy : mua café, gửi đồ, lấy đồ, bưng bê, in ấn, scan … đều phải làm tuốt. Thậm chí sau này có bé intern còn phải vác giày của manager chạy bộ ra chợ Bến Thành để sửa mà không phàn nàn gì cả .
Nhiệm vụ của ta ngay trong buổi chiều đó là ngồi nghe intern trước handover, chuyển giao tổng thể việc làm tiếp đón từ trước đến nay, hướng dẫn tổng thể mọi thứ từ in ấn, gửi mail, lấy vật dụng, gửi thư, bưu phẩm, check đồ … Nói chung là hầm bà lằng đủ thứ việc làm mà trước nay ta chưa khi nào đụng đến hay nghe đến. Đầu óc của ta lúc đó như nổ tung ra từng mảnh vì quá tải thông tin. Con bé intern trước thì cứ lải nhải : “ Bà phải chép nhanh tay lên, tôi không có thời hạn nhắc lại 2 lần đâu, còn nhiều việc lắm. Bà về học thuộc cái đống này cho tôi. Bà hiểu chỗ này không ? Bà đọc lại hết đi, có chỗ nào không hiều hỏi tôi liền. Mấy bữa nữa tôi nghỉ rồi, tôi đi chơi, bà có gọi tôi cũng không nhấc máy lên nghe được đâu … ” Những câu nói đó nó cứ lải nhải trong 2 ngày liên tục. Mà khổ cái tay chép, mắt nhìn, tai nghe, đầu ghi nhớ, hiểu được mới ghê á. Chép mà không cho thực hành thực tế, cứ hỏi hiểu hay không thì bố tôi cũng không hiểu được đấy chứ. Handover thì chả được bao nhiêu, con nhỏ cứ ăn vặt rồi nói chuyện phiếm linh tinh. Đến khi chị Manager đi ngang qua hỏi tình hình, nhỏ ngọt xớt kêu handover sắp hết rồi chị. Để rồi sau này mỗi khi bị chị manager so sánh với nó, ức chế muốn khóc không hề tả được .
Handover đúng 2 ngày tròn : từ chiều thứ 4 đến trưa thứ 6. Ghi ghi chép chép, làm những việc làm “ đơn thuần ” như check đối tác chiến lược tọa lạc vật phẩm, gọi điện thoại cảm ứng kiểm tra, soạn hợp đồng, làm mấy file excel số liệu …. Nhưng tuyệt nhiên không được thực hành thực tế những việc làm đinh như là update website, làm report, theo dõi những yếu tố của promotion … những thứ mà sau này làm ta stress, stress đến mức muốn bỏ cuộc. Mà chỉ trong nội 2 ngày này ta đã cả thấy áp lực đè nén lắm rồi. Sau nửa ngày tiên phong, ta về ngủ li bì tới sáng. Cơm ăn không hề nuốt nổi, cảm xúc như chỉ để không đói chứ chả thấy ngon lành gì. Và chỉ sau 1 tuần, ta sút 4 kg, gầy xọp đến phát sợ. Đôi khi ngồi làm việc làm mà con bé đó giao cho, ta làm không được, sùi sụt muốn khóc, cứ giả bộ là do lạnh quá, muốn về VT quá thể. Ta đã nghĩ nếu lúc đó mà nhìn thấy cha mẹ, chắc ta khóc òa lên vì căng thẳng mệt mỏi và tủi thân luôn quá. Nhưng đó chưa là gì hết, vì sau này ta phải đương đầu với áp lực đè nén thật sự của việc làm nơi đây .
Một điều rất rủi ro xấu cho ta là sau khi con bé đó nghỉ xong, chị manager cũng xin nghỉ phép 3 tuần ( WTF ) bỏ lại ta và tên sư huynh ( mới chuyển đến bộ phận này được 1 tháng. WTH TT_TT ). Phải nói lúc đó trong đầu ta không có gì hết, ngoài trừ mấy tờ giấy trên tay. Tên sư huynh cũng lơ mơ, tay làm đủ thứ việc, lại còn phải hướng dẫn ( lại ) cho ta rất nhiều thứ. Tuy nhiên vì chị manager nghỉ phép nên hầu hết ta ngồi chơi trong 1 tuần đầu, và cũng vì ta không biết làm gì cả. Chỉ đến khi phải update website sau 1 hồi lần lừa, ta mới lòi ra toàn bộ. Ta không biết làm gì sất. Lần tiên phong ta thấy tên sư huynh thở dài tỏ vẻ không hài lòng với ta. Tất cả intern xung quanh ( khoảng chừng 4 người, của 4 team khác nhau ) đều ngó mắt nhìn mà không nói gì hết. Lần đầu ta cảm thấy vô dụng và áp lực đè nén thật sự .
Một vài ngày sau, phía bên công ty mẹ complain vì lỗi multi-request và biến mail của chị manager thành cái recycle-bin với hổ lốn mail rác, ta cùng với sư huynh thành công xuất sắc tìm ra cách update website. Lúc đó ta cũng có gọi điện hỏi con bé intern trước đó nhưng nó vừa đi chơi vừa nói là cứ coi lại những gì đã viết, có hết đó. Mà khổ nỗi ta có hiểu ta đã viết cái quái gì đâu. Vừa lộn xộn vừa rối rắm. Rồi thì một đống thứ ta phải làm như gửi request làm hộp mail, chat, làm thẻ ra vào, in ấn … lần nào cũng rối tinh rối mù. Nhưng như mong muốn là có 1 chị intern bên cạnh và một vài thằng con trai trợ giúp ta rất nhiều. Nhưng khó khăn vất vả thật sự chỉ đến khi mà chị manager trở lại việc làm. Và lúc đó cũng là lúc mà hình thành nên nỗi ám ảnh tiếng đổ chuông điện thoại thông minh của ta ở HSBC .
Chị manager của ta thuộc cung Nhân Mã, tính tình nhí nhảnh, dễ thương và đáng yêu, mới lấy chồng ở tuổi 28, dễ tính nhất trong số những manager ở đây ( theo lời chị intern bên cạnh nói ). Chị này nhìn sơ vào thì thấy hơi ẩu tính ( giống ta, cùng Nhân Mã ), khá thẳng tính, không câu nệ tiểu tiết, khi bực mình cũng không hề lớn tiếng gì cả, chỉ mail complain thôi : v. Khi chị trở lại, việc làm tiên phong quan trọng nhất của ta lúc đó là khảo sát quan điểm đối tác chiến lược về vật phẩm tọa lạc rồi feedback lại cho bên Marketing. Nói thêm là chị brand manager bên Marketing siêu khó chiều chuộng. Làm sai format hay không đúng ý của chị là bị la liền. Có lẽ ta chưa hấp thụ được phong thái thao tác nơi đây, cũng do ta thao tác quá ẩu và cũng có lẽ rằng là do ta ngợp với những con người nơi đây nên ta không hề hoàn thành xong việc làm đó, dù nó rất dễ .
Sau 3 tuần rưỡi thao tác ta nhận được mail complain của chị manager. Một cuộc họp khẩn cấp của team 3 người diễn ra với chủ đề chính là năng lực thao tác của ta. Không khí ngưng trệ với câu hỏi duy nhất “ Em thấy mình làm nổi việc làm không N ? Thư ( con bé intern trước ) làm những việc làm này rất tốt ” So sánh tinh xảo, rất là nhẹ nhàng, không hề có giọng điệu tức giận, đay nghiến hay ánh mắt tóe lửa như ta tưởng tượng mà chỉ thấy sự ái ngại trong mắt chị và sự tuyệt vọng của sư huynh. Lần tiên phong trong đời ta thấy sợ và chán nản. Lần tiên phong trong đời ta cảm thấy tuyệt vọng về bản thân ta đến mức muốn buông bỏ toàn bộ .
Sau đó vài ngày, ta vẫn không hề triển khai xong tốt việc làm đó mà chỉ hoàn toàn có thể làm rất là qua loa đại khái. Sư huynh phải giúp ta một tay và tác dụng sau cuối là sự không hài lòng bộc lộ rõ trên khuôn mặt của bên Marketing. Chị manager và sư huynh bị bên Marketing complain rất nhiều. Trong một ngày hôm đó, tiếng chuông điện thoại cảm ứng bàn của ta kêu liên tục, và người gọi đến là chị manager. Khoảng thời hạn đó, chị gọi nhiều đến mức mỗi khi nghe tiếng chuông điện thoại thông minh là ta giật mình sợ và mãi sau này khi dù cho việc làm đã vào guồng hết rồi, mỗi khi nghe chuông điện thoại cảm ứng mà ta giật mình thì y như rằng chị manager gọi : v
Thực ra thì khi đó ta không hề khóc một giọt nước mắt nào cả, chỉ thấy tuyệt vọng về bản thân thôi. Nhưng ngay sau đó vài hôm, hình như sư huynh nhận được mail của chị manager lo ngại về chất lượng thao tác của team thì ta bị huynh ấy lôi vào phòng riêng để trảm. Cũng không phải là la mắng, chửi bới gì đâu nhưng mà mỗi lời đều thấu tận tim gan ta. Sau bữa làm hôm ấy khi chạy xe trên đường, lần tiên phong ta khóc, khóc vì bất lực, khóc vì tuyệt vọng và ta muốn bỏ cuộc, không muốn liên tục nữa. Trước khi ta vào vị trí intern này, cũng có một con bé cũng đã được nhận vào 1 tháng và đang trong quy trình handover nhưng lại nghỉ thế nên ta được nhận vào. Sau này ta nghe chị bên cạnh kêu, con bé đó chịu không nổi áp lực đè nén nên nghỉ rồi và giờ đến lượt em. À, vậy là hiểu nhé. Lúc đó ta đã nghĩ nếu ta bỏ cuộc thì khác gì con bé đó, ta phải chịu thêm thử thách nữa. Không thể vì chút chuyện nhỏ nhỏ này mà bỏ cuộc được .

Sau đợt đó, ta chững chặc hẳn trong công việc. Làm việc từ tốn và hoàn thành việc tốt hơn. Không khí làm việc cũng được cải thiện hơn do tâm lý thoải mái hơn rất nhiều. Ta không sợ làm sai việc nữa. Mỗi lần nhận việc được giao, ta đều hỏi cặn kẽ, yêu cầu nói deadline rõ ràng, linh hoạt hơn trong việc xử lý vấn đề và chị manager tin tưởng, thoải mái với ta hơn trước rất nhiều. Khoảng thời gian đó là đã bước vào tháng thứ 3 rồi. Chia tay với intern cũ và đón những bé intern mới. Ta trở thành ma cũ nơi đây, hướng dẫn một vài điều cho mấy bé đó. Riêng ta vẫn nhớ mãi một intern cũ, là nam. Khi ta chỉ giúp đỡ một chút xíu (cho cái phong bì và chỉ cách gửi thư ra ngoài) mà anh ấy viết mail cảm ơn ta. Hình như muốn an ủi và giúp ta hòa nhập hơn với mọi người vì lúc đó khá mệt mỏi và hầu như không cười nói gì cả.

Quả thực thao tác nơi đây ngoài những khó khăn vất vả như trên thì còn có những trường hợp nhỏ bi hài không kém như lần ta không cho anh manager kia phong thư và cảm thấy không dễ chịu khi bị làm phiền. Ngay lập tức ta bị mấy intern xung quanh mắng nhẹ và kiểm soát và chấn chỉnh liền. Dù anh manager đó nói không sao nhưng lúc đó ta quê không hề tả nổi. Hay như lần ta đi mua nhầm café cho sếp bự bự. Bị sếp la lớn “ Oh no, nhầm rồi em ơi. Em không biết loại café đó ah ? ” Lúc đó ta chỉ biết cúi đầu, miệng lí nhí “ Em quên loại mà anh nói mất ạ ”. Làm sếp lớn phải nhờ người khác đi mua lại. Hay như lần sếp lớn gào to lên với bộ phận bên kia “ Em làm vậy là bút sa gà xối mỡ liền ” cười muốn đứt rốn luôn .
Thực ra mà nói, được thao tác ở HSBC là một thời cơ rất tốt. Hiện đại ( có nhà bếp riêng để ăn trưa luôn ), thiên nhiên và môi trường thao tác mới, thoáng đãng, phong thái chuyên nghiệp, quy trình tiến độ chuẩn, làm sai đâu biết liền, ẩm thực ăn uống tiệc tùng lại nhiều … Rất tốt nhưng vị trí của ta không hề được nhận vào chính thức, cứ mãi thao tác như vậy thật không có động lực cho ta nên sau 5 tháng ta không ký thêm hợp đồng nữa. Nhưng thật ra đó cũng chỉ là một nguyên do phụ, nguyên do chính là ta thông tin muốn renew quá trễ, khi mà đã nhận được một intern mới rồi. Đối với intern mới này, cao ráo, xinh đẹp, tên nghe rất kêu Mỹ Nhân @ @. Ta hài lòng tổng thể nhưng cảm xúc rất ghen tỵ. Hồi ta mới được handover, chỉ duy nhất 2 ngày và sau đó ta như kẻ mù trong việc làm. Còn so với intern mới này, ta hướng dẫn từng li từng tí một, sợ nó làm sai, sợ tác động ảnh hưởng tới việc làm của team, gần 1 tháng mới yên tâm cho nó tự làm mọi việc. Thật sự là như mong muốn hơn ta biết bao nhiêu. Thời gian ta mới thao tác, tự ta bán thành một túi than đi rao bán khắp nơi, đến mức mà bè bạn nghe ta nói mà phát ngán. Còn intern mới này, cảm xúc nhỏ rất tự do tự do, nhẹ tựa lông hồng, làm sai thì đã có ta giải quyết và xử lý. Thật bất công rất là .
Sau khi nghỉ việc nơi đó, ta đã đi du lịch Nước Singapore và Đà Lạt để xả stress, bù lại những tháng ngày không được phè phỡn. Bạn bè ta sau khi tốt nghiệp thì đi phượt khắp nơi, ta sau khi tốt nghiệp thì vùi đầu vào làm như trâu. Nhưng sau này ta mới nhận ra một việc rất là sai lầm đáng tiếc. Giả như trước đó ta nộp đơn xin việc và đã xin được vào làm đâu đó trước khi nghỉ thì hay. Như vậy thì lúc này đây không phải đối lập với thực trạng thất nghiệp cho dài mỏ như này ( dù cũng đã thử việc nhiều nơi nhưng đều bỏ ). Nếu lúc đó ta liên tục thao tác đến giờ đây thì đã có 1 năm kinh nghiệm nơi HSBC, background đẹp, kiếm việc dễ hơn. Nhưng mà biết sao giờ. Coi như sai lầm đáng tiếc tuổi trẻ đi. Tất cả là do mình chọn và giờ thì phải chịu nghĩa vụ và trách nhiệm với nó .
Hiện nay ta vẫn liên tục nộp đơn kiếm việc, cảm thấy khó khăn vất vả vờ lờ. Nhưng ta tin chắc như đinh ta sẽ kiếm được việc làm yêu dấu và tương thích với năng lực. Quan trọng là khi nào thôi TT ^ TT
TP HCM 01/07/2014

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Chuyên mục

Đăng ký nhận bản tin từ chúng tôi